Danh mục web mobile Thái Minh

Bài học nhớ đời

Cập nhật 01:40, 29/06/2022
Admin

Tôi có một kỉ niệm buồn đáng nhớ đó là năm khi Phú Khánh sáp nhập vào Thái Minh.
Lần đó tôi nhận được một cuộc gọi điện báo: chị ơi, có một ASM làm khống báo cáo.
Choáng là cái đầu tiên tôi cảm nhận.
Từ trước đến nay tôi làm thì cứ chăm chăm vào số được nhận và check xem đúng hay sai ở một cạnh là kế toán thôi. Nhưng sự liên kết giữa kế toán và đội sales thì tôi lại không kiểm soát.
Số báo cáo khống sẽ đồng nghĩa với việc trả thưởng nhà thuốc khống, thưởng khống mà công ty phải trả cho đội đó là sự thất thoát tài chính.
Lần đó tôi chắc mẩm sẽ bị đuổi rồi vì đây là sai sót cực kì nghiêm trọng của kế toán.
Tôi đã bị triệu tập về họp, khi Ban Giám đốc hỏi tôi chẳng còn gì để giải thích vì sai là mình.

Trách mình làm việc không hết mình, không biết cách kiểm soát con số, khoong đưa cảnh báo rủi ro được cho Ban Giám đốc để nên cơ sự này.
Anh Thái bảo tôi tự nhận hình phạt. Tôi chẳng biết nhận như nào cho vừa. Đành tùy Ban Giám đốc.
Thời gian chờ là thời gian tôi không ăn, không ngủ được. Tôi không sợ bị đuổi việc mà cái tôi suy sụp là sự tin tưởng của Ban Giám đốc giao cho mình. Mình giữ chìa khóa tài chính của công ty mà lại để chuyện này sảy ra, tôi dằn vặt trách bản thân không làm tốt công việc, thấy nhục nhã lắm vì khả năng hạn hẹp của mình. Tôi suy sụp hoàn toàn, nhìn Ban Giám đốc lúc nào cũng buồn tôi lại càng ân hận, tự nhận bản thân nếu làm tốt thì sẽ không tiếp tay để việc xấu này sảy ra.
Nhưng rồi, tôi vẫn được Ban Giám đóc tha thứ, tôi bị phạt một phần trách nhiệm chứ không đuổi việc.
Cái tôi dằn lòng là dù có đuổi việc tôi sẽ không đi, nếu đi thì hèn lắm, tôi gây ra lỗi mà đi thì khác gì chạy trốn nên việc ở lại làm tiếp là cái mà tôi mong muốn. Tôi muốn làm hết mình để bù đắp những tổn thất tôi gây ra, bù đắp lại sự tin tưởng mà các anh dành cho mình mà mình lại phá hỏng.
Việc này dù các anh xử kín để giữ thể diện cho tôi và một số người khác nhưng vẫn nhiều người biết, họ nhìn tôi với ánh mắt thương hại tôi sợ ánh mắt đó, nó là cái tự vả vào bản thân mình.

Tôi đã mất một thời gian rất dài mới cân bằng lại được sự cố đó, nhưng nó sẽ là bài học nhớ đời trong quãng hành nghề của tôi. Để biết được mình đang thiếu xót gì, cần làm gì.

Nguyễn Thanh Nhàn Kế toán trưởng

Bài viết liên quan

Tình đồng nghiệp

Chắc rằng với bất cứ ai khi đã cùng nhau gắn bó trong một tập thể đều có những tình cảm qua những ngày tháng cùng nhau làm việc, cùng vượt mọi trở ngại, khó khăn trong công việc để đạt mục tiêu chung. Vì thế những người đồng nghiệp luôn có ý nghĩa đặc biệt, gắn bó với nhau không chỉ qua những giao tiếp hàng ngày mà bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Trong một môi trường tập thể chắc chắn rằng mỗi người mỗi nét, mỗi cá tính riêng, nhưng khi đã lắng nghe, chia sẻ để đồng cảm về công việc, về gia đình và về những lo toan bộn bề của cuộc sống thì tất cả như là những người thân yêu trong một gia đình lớn. Hãy cùng nghe những chia sẻ của tôi về “tình đồng nghiệp” mà tôi đã có sau hai tháng gắn bó tại ngôi nhà chung Thái Minh này nhé!Thật may mắn với tôi khi được vào làm việc đúng dịp kỉ niệm Thái Minh tròn một thập kỉ. Tôi là nhân viên mới làm việc tại phòng kế toán, thời gian chưa nhiều lắm nhưng cũng không phải quá ngắn để tôi làm quen và cảm nhận về con người, môi trường, văn hoá nơi đây. Cái đặc biệt và sẽ không bao giờ quên đó là ngày tôi vào làm đúng vào dịp dịch bệnh Covid diễn ra căng thẳng, hết sức phức tạp. Chị Hường nhân sự không thể dẫn tôi đi khắp các phòng ban để gặp gỡ, chào hỏi tất cả mọi người, chị đã giới thiệu qua cho tôi về công ty sau đó dẫn tôi lên phòng kế toán giới thiệu với tất cả mọi người. Ngày đầu tiên làm việc tôi được chị Ly Phó phòng hướng dẫn, hỗ trợ và giúp đỡ tôi trong suốt quá trình thử việc. Với đặc thù của kế toán đòi hỏi người làm nghề này phải có kiến thức chuyên môn, kỹ năng phân tích, quan sát tổng hợp, cẩn thận, trung thực, chịu áp lực của công việc, quản lý thời gian tốt. Nói vậy để thấy muốn trở thành người thạo nghề như chị là khó thế nào. Ấy thế mà tôi lại được làm việc gần với người chị như vậy. Thật may mắn phải không? Chị Ly là người tôi biết trước khi vào làm việc tại phòng kế toán, bởi chị là người phỏng vấn tôi từ lúc tuyển dụng nhân sự mới. Mọi người nói cho tôi biết về chị rất nhiều, chị cũng gắn bó với Thái Minh đã rất lâu. Trong công việc chị là người rất nghiêm khắc, quyết đoán, chính trực.Khi quyết định rời xa môi trường cũ để gia nhập vào Thái Minh, việc thay đổi công việc gặp khó khăn là không thể tránh khỏi và còn không hề đơn giản. Trong môi trường mới đòi hỏi tôi phải luôn cập nhật kiến thức, rèn luyện kỹ năng, trau rồi kinh nghiệm. Nhưng tôi đã vượt qua điều đó bởi may mắn được chị Nguyễn Kiều Ly hướng dẫn hiệu quả nhất để tôi nhanh chóng thích ứng công việc mới. Với lối tư duy logic nhạy bén, linh hoạt, cùng kiến thức chuyên môn, nghiệp vụ, thông minh, nhanh nhẹn, chị đã làm tôi thán phục về chị. Dù bận rộn công việc nhưng chị vẫn dành thời gian chỉ dẫn, truyền đạt kinh nghiệm quý báu cho tôi rất nhiệt tình và trách nhiệm. Chị luôn thẳng thắn nói ra những lỗi sai, chỉ ra những điều tôi chưa làm được nhưng không vì thế mà tôi áp lực và tự ti. Bản thân tôi ngoài vui mừng chuyện này thì luôn cố gắng tiếp thu, nỗ lực học hỏi từ chị. Bởi tôi hiểu đây là may mắn của mình và cũng là cơ hội không phải ai cũng có được. Không chỉ trong công việc, về cách sống của chị không ai chê trách được gì. Chị luôn động viên tôi, hướng dẫn tôi đọc thêm sách để nâng cao kiến thức và kỹ năng sống. Chị luôn vui vẻ, hoà nhã với đồng nghiệp, nêu những ý kiến thấu tình đạt lý; kiên quyết chỉ ra cái sai, ủng hộ điều đúng, luôn quan tâm, hỏi han động viên đồng nghiệp trong phòng.Không riêng gì chị mà các đồng nghiệp khác trong phòng luôn tạo cho tôi không khí vui vẻ, cởi mở, giúp đỡ lẫn nhau trong công việc. Bằng trái tim chân thành, biểu hiện qua từng cử chỉ, từng lời động viên, từng ánh mắt nhìn quan tâm, làm tôi cảm giác được gần gủi, hoà mình với tập thể, không còn thấy mình xa lạ, lạc lỏng giữa môi trường mới, nhân viên mới. Trong những buổi họp bàn giao về công việc, cũng như nói về văn hoá phòng ban, mọi người luôn chia sẻ cho tôi nghe những chuyến đi và trải nghiệm mà công ty đã từng tổ chức cho nhân viên trong những dịp sinh nhật với những cảm xúc vui vẻ, đầy ắp tiếng cười xen lẫn xúc động không quên khi nhớ lại. Nơi đây, con người luôn có sự gắn kết với nhau bằng tình cảm chân thành, chia sẻ, yêu thương nhau như giúp tôi tìm được gia đình thứ hai của mình. Đều đó đem đến cho tôi động lực phát huy hết khả năng của bản thân, một cơ hội để mình phát triển nhiều hơn nữa cho hiện tại cũng như tương lai về sau.Một điều ấn tượng nữa với tôi về tình cảm đồng nghiệp đó là với các anh em đội giao hàng. Tôi được phân công công việc thu tiền và theo dõi công nợ nhà thuốc của đội giao hàng. Do dịch bệnh và để đảm bảo khoảng cách an toàn cho mọi người trong công ty. Các anh và tôi làm việc không được gặp mặt trực tiếp mà chỉ liên lạc với nhau qua điện thoại và zalo. Chính vì điều đó đã để lại cho tôi những dấu ấn đặc biệt, khó phai.Nói về công việc của tôi và các anh, hàng ngày tôi gửi cho các anh danh sách công nợ của nhà thuốc mà các anh giao hai ca sáng, chiều. Sau khi giao hàng xong, đối chiếu danh sách tôi gửi, các anh báo đơn nhà thuốc nộp tiền để tôi làm phiếu thu, báo đơn nào nhà thuốc chuyển khoản, đơn nào nhập lại. Công việc của tôi và các anh lặp đi lặp lại như vậy đó. Các anh trêu đùa ví tôi như chủ nợ, còn các anh là những con nợ bị tôi truy lùng đòi tiền. Bởi tôi là nhân viên mới, nhiều cái còn bỡ ngỡ, chưa rõ địa bàn các anh làm việc, đặc thù của từng nhà thuốc, tôi hỏi các anh rất nhiều. Do không gặp nhau trực tiếp, diễn đạt qua điện thoại không hiểu hết được ý nhau dẫn đến đã có lúc nhầm lẫn, bất đồng. Nhưng rồi tất cả mọi chuyện đều vượt qua, thời gian làm việc với nhau càng nhiều chúng tôi cũng đã hiểu nhau, chia sẻ, hợp tác tốt hơn. Đúng quả thật, khi cùng nhau không gì là không thể. Cảm ơn các anh đã luôn đồng hành, giúp đỡ tôi trên chặng đua để hoàn thành công việc.Công việc của các anh có thể nói là cuộc đua mệt mỏi mà các anh cần vượt qua hàng ngày với quãng đường hàng trăm cây số trên con ngựa sắt băng qua các tuyến phố, con đường. Dù giao hàng trong thời gian dịch bệnh với trăm ngàn khó khăn, nguy hiểm. Nhưng vì mang thuốc tốt đến cho đời mà các anh đã xông pha ra chiến trường với kẻ thù vô hình. Các anh luôn nghĩ rằng hơn bao giờ hết nhà thuốc và bệnh nhân đang cần các anh lúc này.Các anh kể cho tôi nghe nhưng câu chuyện vui, buồn những cảm xúc khi giao hàng trong mùa dịch bệnh, đặc biệt các anh luôn tuân thủ nghiêm ngặt thông điệp 5K để bảo vệ sức khoẻ cho bản thân, gia đình và cộng đồng. Do đặc thù công việc tiếp xúc với nhiều người, nên không tránh khỏi những kì thị, xa lánh của nhà thuốc, các anh phải đứng khoảng cách thật xa để giao hàng. Khi phải qua rất nhiều chốt kiểm soát dịch bệnh mới mang thuốc đến, hoặc phải gọi nhà thuốc ra chốt để lấy hàng. Nhưng nhiều khi nhà thuốc không nghe máy làm các anh đứng chờ rất lâu và mất rất nhiều thời gian. Có nhiều chốt chặn đường khiến các anh phải đi đường vòng, những hôm rất nhiều đơn nhưng để hoàn thành công việc, và giao cho khách hàng nhanh nhất mà các anh luôn về muộn là điều bình thường. Với bữa trưa về muộn cơm canh đã nguội các anh ăn vội để kịp cho đơn hàng buổi chiều rồi lại đi đến 8-9h tối mới về nhà. Có anh trong đội chia sẻ, vì muốn an toàn cho gia đình và đảm bảo công việc anh đã tạm xa vợ con ở một mình. Dù rất nhớ vợ, thương con nhưng anh cố gắng tìm niềm vui ở công việc và tạm gác gia đình sang một bên.Cho dù vất vả, mệt nhọc, căng thẳng không làm các anh chùn bước mà các anh luôn tự hào mình là người Thái Minh, nơi mang niềm vui về vật chất lẫn tinh thần, tiếng cười, hạnh phúc và sự sẻ chia. Các anh luôn khiêm tốn nói rằng, bộ phận của các anh không quan trọng trong công ty nhưng với tôi các anh quan trọng lắm. Nếu không có các anh thì ai sẽ là người mang tận tay những hộp thuốc đến với nhà thuốc và người bệnh đồng thời mang nguồn thu về cho công ty.Do là nhân viên mới nên tôi chưa được trải qua khoá học đào tạo nào của công ty, nhưng các anh cũng đã kể cho tôi nghe một phần nào đó về khoá học để trở thành người Thái Minh. Điều các anh làm tôi bất ngờ và ngạc nhiên đó là cụm từ integrity. Anh giải thích cho tôi đối với con người, integrity là tôn trọng lời nói của mình. Là có trách nhiệm đến cùng điều mình đã nói hoặc đã hứa. Trong công việc, integrity chính là sự chính trực, không lấy không nhận những gì không thuộc về mình. Không tham nhũng, biển thủ hoặc gian lận tài sản của công ty, không nhận hối lộ, không vòi vĩnh đối tác. Có lẽ công việc của các anh tiếp xúc với khách hàng và tiền bạc nên các anh đã nắm và hiểu rõ được từ khoá. Các anh thật sự chuyên nghiệp, có tâm với nghề không đơn thuần chỉ là giao hàng. Chính các anh đã tiếp thêm cho tôi động lực làm việc nỗ lực hơn nữa, để góp một phần sức lực của mình tô thêm bức tranh thật đẹp về con người, môi trường nơi đây.Tôi mong rằng sẽ được làm việc lâu dài, để mỗi ngày đi làm cảm nhận con người nơi đây thân thiện, hoà nhã, đoàn kết, yêu thương, chia sẻ. Góp phần làm cho không gian sống của mình có bầu không khí thoải mái và đầy ắp yêu thương. Khi một tập thể gồm những con người gắn bó lẫn nhau sẽ là một khối đại đoàn kết vững chắc, cùng nhau vượt qua khó khăn trong mọi hoàn cảnh để đưa Thái Minh vươn tới thành công.Cảm ơn tất cả những đồng nghiệp đã cho tôi một cảm giác như sống trong gia đình, xin chúc cho tất cả mọi người luôn có sức khỏe, gia đình hạnh phúc, toàn tâm cống hiến cho công ty, chúc cho Thái Minh ngày càng phát triển, vươn xa hơn nữa, vững mạnh hơn nữa. Cám ơn cuộc thi để tôi có cơ hội nói lên những tâm tư tình cảm và cảm xúc khi mới bước chân vào làm việc tại Thái Minh thân yêu này.Lê Thị Phương Nhân viên kế toán

Đường vào Thái Minh ôi gian khó!

Tại vì sao? Vì tỉ lệ chọi cao hơn Đại họcĐó là những câu hát mình và anh Trưởng phòng nói về kỳ tuyển dụng nhân sự hồi tháng 9/2021 của Thái Minh Hi-tech. Công tác tuyển dụng nhân sự của Thái Minh Hi-tech cho đến giờ khá thuận lợi và tương lai chắc chắn còn thuận lợi hơn nữa. Muốn biết vì sao “hồi sau sẽ rõ”Nói về công tác tuyển dụng ở Thái Minh Hi-tech, mình có những kỷ niệm thật đáng nhớ. Đáng nhớ nhất là thời điểm tuyển công nhân thời vụ của năm 2020. Mặc dù là tuyển thời vụ nhưng lượng hồ sơ nộp vào vẫn khá là nhiều và tỷ lệ chọi vẫn cao ngất ngưởng. Và ấn tượng nhất trong kỳ tuyển dụng đó có một bạn Phùng Khắc Hà ở Phùng Xá Thạch Thất. Bạn ấy hỏi rất nhiều về các thông tin của công ty rồi đủ thứ khác. Sau khi phỏng vấn xong bạn ấy còn bảo: biết thế anh bảo là người nhà Mai để được ưu tiên!Mình ngạc nhiên hỏi lại anh bảo vậy? Và giải thích ở công ty này phỏng vấn đạt dựa vào năng lực của mọi người chứ không phải là quen biết sẽ được nhận. Còn các anh chị phỏng vấn có hỏi quen biết để sau này nếu may mắn được nhận thì làm chế độ thôi!Và rồi ngày có kết quả phỏng vấn cũng đã đến, bạn Hà không đạt và trời ơi, bạn ấy hỏi mình đủ thứ là tại sao? rồi có phải là công ty nhận hết người quen không?Bỏ mặc những giải thích của mình, bạn ấy tiếp tục gửi những hình ảnh, những video nhạy cảm vào tin nhắn messeger. Tình trạng này kéo dài hai ngày không kể giờ giấc. Tối đêm khi mình đang ôm chồng ngủ bạn ấy còn gửi tin nhắn. Bạn ấy không chỉ gửi mà còn nhắn cho mình những lời lẽ không lịch sự cho mình. Sau đó lại là những tin nhắn nài nỉ kiểu thực sự rất cần việc để nuôi gia đình. Hãy cho anh cơ hội.Mình có hỏi lại anh trưởng bộ phận và anh trưởng phòng mình về trường hợp này và nhận thấy anh ấy không phù hợp với các tiêu chí vị trí cần tuyển nên mới bị loại.Mình đã quyết định gọi điện cho bạn đó một lần nữa và lắng nghe hết ý kiến của bạn sau đó giải thích cho bạn hiểu về quy định tuyển dụng của công ty và yêu cầu bạn đó không được gửi tin nhắn làm phiền mình nữa.Nhưng có điều là khi mình nghe xong những lời tâm sự của bạn ấy mình vừa thấy trách vừa thấy thương cảm cho bạn ấy đó là do dịch nên bạn ấy làm tự do bị mất việc, nhà lại có ba con nhỏ mà nghe bạn bè nói chế độ phúc lợi của Thái Minh tốt quá lại còn hay được tặng quà vì thế nên cũng bất chấp làm mọi cách để được nhận vì làm thời vụ tốt có thể được giữ lại làm chính thức và cứ nghĩ rằng tuyển thời vụ dễ dàng.Sau cuộc điện thoại đó, bạn đó không còn làm phiền mình nữa. Nhưng nó là một kỷ niệm đáng nhớ trong sự nghiệp của mình. Và nhờ nó mà mình thấy Yêu Thái Minh, yêu công việc của mình hơn.Trần Thị Tuyết Mai Nhân viên Hành chính Nhân sự

Khi đường cùng là đường sáng

Trong đời em có hai sự kiện có lẽ em sẽ không bao giờ quên. Một là cuối cấp 3, khi đó bố em đã từng nói với em một câu rằng Tao không bao giờ tin mày thi đỗ đại học và cuối cùng để chứng minh bố đã sai, em quyết tâm lao vào ôn thi không những vậy mà còn chỉ học vào ban đêm khi mọi người đã đi ngủ hết bởi em không muốn bố thấy sự cố gắng đó của em, em muốn âm thầm chứng minh mình không phải đồ bỏ. Và cuối cùng em đã làm được, em là đứa đầu tiên trong lớp con cháu của cả hai bên nội ngoại bước chân vào giảng đường đại học (sau này thì gần như tất cả các em của em đều thi đỗ).Còn sự kiện thứ hai đến với em tại chính Thái Minh mình vào năm 2019, khi em đang cùng bạn Liên (lúc đó là BM nhãn Khương Thảo Đan chuyển giao từ bên Newtech sang) làm TVC đầu tiên của Khương Thảo Đan. Thời điểm đó em mới bắt đầu tìm hiểu cách làm TVC cũng như 3D và gần như trong đầu chưa từng có khái niệm gì về lĩnh vực này ngoại trừ một số kỹ năng xử lý kỹ xảo học mót trên mạng. Và rồi trong quá trình làm việc em nhận ra rằng case máy tính mình đang sử dụng không đáp ứng đủ nhu cầu cho việc làm TVC, nó thực sự giật lag và treo rất nhiều. Không biết bao nhiêu lần em phải làm đi làm lại vì đang làm dở thì bị treo. Thế rồi em quyết định hỏi ý kiến bạn Hiếu IT về cấu hình máy phù hợp và viết đề xuất xin anh Thái được đổi thiết bị với hi vọng thoát khỏi cảnh khóc dở mếu dở do con máy hiện tại gây ra. Thế nhưng không, em nhận lại câu trả lời từ anh Thái rằng Anh thấy hai bạn thiết kế của mình chưa xử lý được video phức tạp và việc nâng cấp case máy tính cấu hình cao như báo giá Hiếu đưa ra là chưa thực sự cần thiết, câu trả lời đó như một gáo nước lạnh dội vào khí thế hừng hực của em lúc bấy giờ đồng thời cũng thôi thúc sự tự tôn trong con người em. Thú thực là em đã phải mất vài hôm để tự thoát ra khỏi suy nghĩ tự ti về bản thân mình. Thế rồi sự tự tôn đã nhanh chóng thôi thúc em lao vào tìm tòi, học hỏi. Không chỉ tìm cách để tạo ra một TVC mà còn tìm cả cách để khắc phục các vấn đề bất cập mà case máy tính gây ra.Và rồi nỗ lực của em đã được đến đáp, đó là thời điểm TVC Khương Thảo Đan được phát sóng trên truyền hình, em đã sung sướng đến mức liên tục nói về nó trong suốt bữa ăn gia đình (video này của công ty con đó, con có công sức tạo ra nó đó,.v.v..). Đến tận bây giờ khi đã tạo ra nhiều TVC cho các nhãn hàng của Thái Minh, có được sự tin tưởng từ mọi người, đặc biệt là anh Thái thì em vẫn giữ được thói quen tìm tòi, khám phá và luôn nỗ lực để chất lượng bản thân và công việc ngày càng gia tăng. À không chỉ vậy, thỉnh thoảng em còn tự sửa được máy tính hay tối ưu phần mềm do vọc máy tính nhiều cơ. ^^Em viết ra câu chuyện này không phải với tâm thế của một chàng trai hờn dỗi, trách móc (em tin mọi người đọc sẽ đều hình dung được trải nghiệm và cả quá trình thay đổi lớn từ bản thân em). Em viết ra trải nghiệm này đầu tiên là để cảm ơn anh Thái, người có ảnh hưởng rất lớn đến em, có thể nói là người thứ 2 khiến em có động lực thay đổi sau bố em. Và điều thứ hai là em muốn truyền cảm hứng, năng lượng tích cực đến các đồng nghiệp, bạn bè và mọi người quanh em, bất kể mọi người ở vị trí công việc nào hãy tìm cho mình những nguồn động lực tích cực, sức mạnh mà nó đem lại đủ để vượt qua mọi khó khăn và đem đến những kết quả rất bất ngờ.Lê Hải Vũ Trưởng nhóm Thiết kế

Người Thái Minh

Khi tôi còn là cô sinh viên nhỏTôi vô tình được nghé ngỏ nơi đâyNhớ ngày ấy tôi chỉ như đám mâyMải dạo chơi chẳng quan tâm nhiều quáRồi cái duyên đến với tôi thật lạTôi bây giờ đích thị người Thái MinhHai tiếng Thái Minh thấm đẫm chân tìnhHữu duyên đến nên tôi thương nhiều lắmCô gái Thái Minh dịu dàng đắm thắmChàng trai Thái Minh vui vẻ lắm thayChính vì thế tôi cảm thấy thật mayTôi đã rất nhanh để cùng hoà nhậpNgười Thái Minh cũng người gầy người mậpNhưng ai cũng rất tự lập, tự doMọi kinh nghiệm chẳng bị giữ bo boNhững thứ hay ho đều được chia sẻNgười Thái Minh tôi mỗi người mỗi vẻMang trong mình sức trẻ và tình yêuNiềm hạnh phúc cứ thế đến thật nhiềuChúng tôi là những người cùng chí hướngLàm việc tại đây chúng tôi rất sướngLớp học Transform chỉ hướng dẫn đườngNgười Thái Minh đang ở khắp muôn phươngNhưng chúng tôi có chung một đích đếnNgười Thái Minh ưa thật thà, dễ mếnThuốc Thái Minh ai uống đến cũng khenTrên thương trường, đầy khốc liệt bon chenĐâu cần chữ tín, Thái Minh có mặtNgày tôi đến em còn học lớp láEm bé nhỏ nay đã học lớp nămNhờ nỗ lực cùng với việc học chămEm bé nhỏ đã rất nhanh tiến bộChúc cho em năm nào cũng về sốChúng tôi lại được tuyên bố cùng nhauTrao hạnh phúc, chiến thắng mọi niềm đauĐó là sứ mệnh chúng tôi theo đuổi.Nguyễn Thị Huyền Nhân viên kế toán

Bài học nhớ đời

Tôi có một kỉ niệm buồn đáng nhớ đó là năm khi Phú Khánh sáp nhập vào Thái Minh.Lần đó tôi nhận được một cuộc gọi điện báo: chị ơi, có một ASM làm khống báo cáo.Choáng là cái đầu tiên tôi cảm nhận.Từ trước đến nay tôi làm thì cứ chăm chăm vào số được nhận và check xem đúng hay sai ở một cạnh là kế toán thôi. Nhưng sự liên kết giữa kế toán và đội sales thì tôi lại không kiểm soát.Số báo cáo khống sẽ đồng nghĩa với việc trả thưởng nhà thuốc khống, thưởng khống mà công ty phải trả cho đội đó là sự thất thoát tài chính.Lần đó tôi chắc mẩm sẽ bị đuổi rồi vì đây là sai sót cực kì nghiêm trọng của kế toán.Tôi đã bị triệu tập về họp, khi Ban Giám đốc hỏi tôi chẳng còn gì để giải thích vì sai là mình.Trách mình làm việc không hết mình, không biết cách kiểm soát con số, khoong đưa cảnh báo rủi ro được cho Ban Giám đốc để nên cơ sự này.Anh Thái bảo tôi tự nhận hình phạt. Tôi chẳng biết nhận như nào cho vừa. Đành tùy Ban Giám đốc.Thời gian chờ là thời gian tôi không ăn, không ngủ được. Tôi không sợ bị đuổi việc mà cái tôi suy sụp là sự tin tưởng của Ban Giám đốc giao cho mình. Mình giữ chìa khóa tài chính của công ty mà lại để chuyện này sảy ra, tôi dằn vặt trách bản thân không làm tốt công việc, thấy nhục nhã lắm vì khả năng hạn hẹp của mình. Tôi suy sụp hoàn toàn, nhìn Ban Giám đốc lúc nào cũng buồn tôi lại càng ân hận, tự nhận bản thân nếu làm tốt thì sẽ không tiếp tay để việc xấu này sảy ra.Nhưng rồi, tôi vẫn được Ban Giám đóc tha thứ, tôi bị phạt một phần trách nhiệm chứ không đuổi việc.Cái tôi dằn lòng là dù có đuổi việc tôi sẽ không đi, nếu đi thì hèn lắm, tôi gây ra lỗi mà đi thì khác gì chạy trốn nên việc ở lại làm tiếp là cái mà tôi mong muốn. Tôi muốn làm hết mình để bù đắp những tổn thất tôi gây ra, bù đắp lại sự tin tưởng mà các anh dành cho mình mà mình lại phá hỏng.Việc này dù các anh xử kín để giữ thể diện cho tôi và một số người khác nhưng vẫn nhiều người biết, họ nhìn tôi với ánh mắt thương hại tôi sợ ánh mắt đó, nó là cái tự vả vào bản thân mình.Tôi đã mất một thời gian rất dài mới cân bằng lại được sự cố đó, nhưng nó sẽ là bài học nhớ đời trong quãng hành nghề của tôi. Để biết được mình đang thiếu xót gì, cần làm gì.Nguyễn Thanh Nhàn Kế toán trưởng