10 năm thái minh
10 năm thái minh
Danh mục web mobile Thái Minh

Tháng 10 năm 2021, Hà Nội, một chiều mưa giông bão

Cập nhật 07:22, 29/06/2022
Admin

Hôm nay đúng tròn một năm 7 tháng ngày em bước chân vào ngôi nhà Thái Minh. Khi được hỏi những kỷ niệm nào mà em nhớ nhất tại nơi đây thì đó chính là ấn tượng trong những ngày đầu tiên được làm việc ở Thái Minh.
Vào đúng năm Covid thứ nhất, tháng 3 năm 2020, khi đó nghe tin Covid mọi người đã rất sợ và lo lắng. Lúc đó công ty nào cũng quy định nhân viên ở chỗ làm việc phải đeo khẩu trang.
Chính vì thế ngày đầu tiên đi làm em rất ngợp vì phòng đông, mọi người áp dụng Silent hour nữa nên trong khoảng mấy tiếng đầu làm việc, em khá căng thẳng. Phần vì chưa biết tên, tuổi, chưa biết vị trí của mọi người trong phòng. Trong khi ai cũng đeo khẩu trang, không có tiếng động nào phát ra trong quãng từ 9-11h sáng. Trưởng phòng lại nhắn tin bảo em giữ im lặng, nếu có điện thoại ra ngoài nghe để mọi người làm việc. Cảm giác lúc đó thật là phiêu linh 😀 Lúc đó chỉ còn biết ngồi đeo khẩu trang rồi đọc tài liệu sản phẩm.
Buổi trưa thì mọi người ngồi ăn theo mâm, chưa ăn hết một bát cơm đã thấy có người ăn xong. Làm trưa đó em cũng chỉ ăn hết một bát rồi dọn mâm cùng mọi người đi xuống. Trong khi bụng vẫn còn chưa no, em thầm nghĩ phòng mình ăn nhanh tốc lực thật 😀
Rồi đến cuối buổi chiều, em ngồi nán lại lúc tầm 5h hơn thì có một em trai đứng lên vẻ mặt thản nhiên bảo “về đi chị, ở đây không ai làm thêm giờ đâu, như vậy chứng tỏ trong giờ làm việc không hiệu quả…” Choáng lần 2 😀 Rồi đúng 17h5 phút, mọi người đứng dậy lục đục xếp đồ đi về thật. Làm em cũng hớt hải đi về ngay vì không biết khóa cửa thế nào 😀

Ngày đầu làm việc ở Thái Minh là thế đấy ạ! Sang đến ngày thứ hai thì em đã quen hơn lúc mọi người rủ em ra ăn hoa quả, mới bỏ khẩu trang ra nói chuyện. Rồi may quá có mấy bạn cùng tuổi bắt chuyện với em trước, cũng đã nguôi ngoai đi bớt phần nào từ buổi đầu tiên vô cùng bỡ ngỡ.

Rồi thời gian cứ thế trôi đi, càng ngày càng thấy phong cách làm việc của phòng mình quá ổn. Không ai quản lý ai, chỉ có chính mình quản lý mình và chủ động trong tất cả mọi việc. Mọi người về đúng giờ không có nghĩa là hết giờ là hết việc mà vì về lo cho gia đình, con cái. Sau đó tối lại tranh thủ theo dõi quảng cáo, viết bài duyệt phim. Khối lượng công việc khá nhiều nhưng lúc nào cũng sắp xếp để cân đối giữa gia đình và công việc.
Vào đây một thời gian mới thấy văn hóa xây dựng công ty hạnh phúc, nhân viên hạnh phúc đã thấm tới từng thành viên một. Để khi đi đến đâu nghe kể đã biết là nhân viên của Thái Minh rồi. Không ít đồng nghiệp từ công ty cũ của em rất gato với văn hóa của công ty. Vào đây ai cũng béo lên vài ba cân vì đồ ăn trưa đảm bảo sức khỏe cho mọi người làm việc. Em nhớ nhất một câu ở Thái Minh mọi người hay nói “Làm việc ở Thái Minh không có áp lực nào khác ngoài công việc”

Và em có thể khẳng định một điều chắc chắn rằng quyết định ứng tuyển vào Thái Minh là điều sáng suốt nhất mà em đã lựa chọn!

Bài viết liên quan

Tháng 10 năm 2021, Hà Nội, một chiều mưa giông bão

Hôm nay đúng tròn một năm 7 tháng ngày em bước chân vào ngôi nhà Thái Minh. Khi được hỏi những kỷ niệm nào mà em nhớ nhất tại nơi đây thì đó chính là ấn tượng trong những ngày đầu tiên được làm việc ở Thái Minh.Vào đúng năm Covid thứ nhất, tháng 3 năm 2020, khi đó nghe tin Covid mọi người đã rất sợ và lo lắng. Lúc đó công ty nào cũng quy định nhân viên ở chỗ làm việc phải đeo khẩu trang.Chính vì thế ngày đầu tiên đi làm em rất ngợp vì phòng đông, mọi người áp dụng Silent hour nữa nên trong khoảng mấy tiếng đầu làm việc, em khá căng thẳng. Phần vì chưa biết tên, tuổi, chưa biết vị trí của mọi người trong phòng. Trong khi ai cũng đeo khẩu trang, không có tiếng động nào phát ra trong quãng từ 9-11h sáng. Trưởng phòng lại nhắn tin bảo em giữ im lặng, nếu có điện thoại ra ngoài nghe để mọi người làm việc. Cảm giác lúc đó thật là phiêu linh 😀 Lúc đó chỉ còn biết ngồi đeo khẩu trang rồi đọc tài liệu sản phẩm.Buổi trưa thì mọi người ngồi ăn theo mâm, chưa ăn hết một bát cơm đã thấy có người ăn xong. Làm trưa đó em cũng chỉ ăn hết một bát rồi dọn mâm cùng mọi người đi xuống. Trong khi bụng vẫn còn chưa no, em thầm nghĩ phòng mình ăn nhanh tốc lực thật 😀Rồi đến cuối buổi chiều, em ngồi nán lại lúc tầm 5h hơn thì có một em trai đứng lên vẻ mặt thản nhiên bảo “về đi chị, ở đây không ai làm thêm giờ đâu, như vậy chứng tỏ trong giờ làm việc không hiệu quả…” Choáng lần 2 😀 Rồi đúng 17h5 phút, mọi người đứng dậy lục đục xếp đồ đi về thật. Làm em cũng hớt hải đi về ngay vì không biết khóa cửa thế nào 😀Ngày đầu làm việc ở Thái Minh là thế đấy ạ! Sang đến ngày thứ hai thì em đã quen hơn lúc mọi người rủ em ra ăn hoa quả, mới bỏ khẩu trang ra nói chuyện. Rồi may quá có mấy bạn cùng tuổi bắt chuyện với em trước, cũng đã nguôi ngoai đi bớt phần nào từ buổi đầu tiên vô cùng bỡ ngỡ.Rồi thời gian cứ thế trôi đi, càng ngày càng thấy phong cách làm việc của phòng mình quá ổn. Không ai quản lý ai, chỉ có chính mình quản lý mình và chủ động trong tất cả mọi việc. Mọi người về đúng giờ không có nghĩa là hết giờ là hết việc mà vì về lo cho gia đình, con cái. Sau đó tối lại tranh thủ theo dõi quảng cáo, viết bài duyệt phim. Khối lượng công việc khá nhiều nhưng lúc nào cũng sắp xếp để cân đối giữa gia đình và công việc.Vào đây một thời gian mới thấy văn hóa xây dựng công ty hạnh phúc, nhân viên hạnh phúc đã thấm tới từng thành viên một. Để khi đi đến đâu nghe kể đã biết là nhân viên của Thái Minh rồi. Không ít đồng nghiệp từ công ty cũ của em rất gato với văn hóa của công ty. Vào đây ai cũng béo lên vài ba cân vì đồ ăn trưa đảm bảo sức khỏe cho mọi người làm việc. Em nhớ nhất một câu ở Thái Minh mọi người hay nói “Làm việc ở Thái Minh không có áp lực nào khác ngoài công việc”Và em có thể khẳng định một điều chắc chắn rằng quyết định ứng tuyển vào Thái Minh là điều sáng suốt nhất mà em đã lựa chọn!

Buôn làng Thái Minh

Nghe vẻ nghe ve,Nghe vè lá lốtThái Minh đã tốt,Sếp lại đáng iuVăn phòng rất chillToàn trai xinh, gái đẹp.Chắc nghe đến đây, mọi người cũng đã đoán được mình định kể về gì rồi nhỉ? Dạ, chính là series những câu chuyện ăn dầm nằm dề tại buôn làng tầng 6 phòng Marketing tòa nhà Thái Minh. Để câu từ được trôi chảy và dễ diễn đạt thì tôi xin được gọi phòng Marketing Thái Minh thành “Buôn làng Thái Minh”Đầu tiên, mở đầu câu chuyện, xin kể đôi lời về già làng của cái buôn làng này. Anh được gọi là già làng không phải vì anh già nhất làng, mà vì anh là người sáng suốt và uyên bác nhất nên được buôn dân trong bản gọi là già làng.Người ta truyền tai nhau rằng đằng sau một người đàn ông thành công không thể thiếu bóng dáng của người phụ nữ, còn đằng sau bước chuyển mình đầy kỳ tích của buôn làng Marketing Thái Minh thì không thể không kể đến già làng đầy thông tuệ, người đàn ông đầy quyền lực của buôn làng anh Ngọc Anh hay được con dân buôn làng gọi với cái tên đầy thân thuộc anh NA.Người đàn ông sở hữu gương mặt thanh tú, khôi ngô ấy là người trong mộng của biết bao thế hệ gái bản, lúc nào anh cũng nhẹ nhàng và ân cần với tất cả buôn dân của mình. Đến cả khi làm việc đầy căng thẳng, ở anh cũng toát lên nụ cười đầy hạnh phúc với công việc mà mình đang làm.Anh có một quan điểm của người lãnh đạo mà ít có già làng nào có, đấy chính là xem vai trò của mình là 0. Anh để cho mọi người được phát huy hết năng lực của mình mà bản thân anh chỉ là người hướng dẫn và đưa ra những gợi ý khi mọi người gặp những vướng mắc và khó khăn. Có thể ví anh giống như Ông già mà tự xưng là “Vua xứ Salem” trong câu chuyện Nhà Giả Kim, anh chính là người tiếp nhận những thông điệp từ “vũ trụ” và truyền lại cho buôn làng, cùng dân làng thực hiện sứ mệnh của mình khi xuất hiện tại buôn làng Thái Minh.Buôn làng tính đến này cũng tròn 10 năm tuổi, “có người đến, có người đi và có người ở lại” nhưng tính từ thời điểm thành lập công ty khi mà nhân sự phòng Marketing lúc đó đang còn là những nhân tố bí ẩn, thì đến giờ cái buôn làng ấy đã phát triển lên gần 30 nhân sự. Họ xem buôn làng này như gia đình và bản thân họ là những người anh em chí cốt. Họ có thể đến từ những vùng quê xa xôi, những con người xa lạ nhưng lại có chung lý tưởng sống. Lý tưởng này đã in sâu trong tâm trí họ, trở thành sứ mệnh của không chỉ họ mà còn của tất cả những con người mặc trên mình màu áo Thái Minh sứ mệnh “mang thuốc tốt đến cho mọi người”. Em rất tự hào khi mình là một phần trong số đó và được khoác lên mình màu áo Thái Minh.Bây giờ hãy cùng quay trở lại với những con dân của buôn làng Thái Minh và lắng nghe những câu chuyện từ đời sống hàng ngày đến những ấn tượng khó quên khi lần đầu gặp mặt bên dưới nhé! Đảm bảo những câu chuyện này sẽ không phí của bạn bất cứ một giây một phút nào.Buôn làng thì toàn trai xinh gái lạ, ấy vậy mà không hiểu sao cả vài chục con người ấy chỉ có một cặp đôi được tác hợp. Đôi vợ chồng trẻ trai tài gái sắc Thu Hiền Tuấn Anh là cặp đôi duy nhất của buôn làng. Theo lời chị Hiền kể thì ngày xưa anh chị ghét nhau lắm, chị ghét cái kiểu lạnh lùng boy cool ngầu của anh chết đi được. Nhưng nghe đâu, dân tình đồn thổi về anh cũng rất gì và này nọ, sinh ra đã được thầy bói cho quẻ Đại Cát. Từ nhỏ đã sinh ra trong gia đình cơ bản, lớn lên thì quan hệ sâu rộng, khôi ngô, tuấn tú, lại được nhiều chị em theo đuổi, nhưng 25 cái xuân xanh, anh chưa loanh quanh này nọ nên chị cũng xem như có chút gì đó cảm tình.Rồi dưới sự ủng hộ của cả buôn làng và quan trọng hơn hết là tình cảm đã đến giai đoạn chín muồi, họ đã chốt hạ bằng cái đám cưới vô cùng hoành tráng cuối năm 2019. Bé Đậu ra đời là sự minh chứng cho tình yêu vàng trong làng ghét của nào trời trao của đó. Bài học rút ra là đừng gây thù chuốc oán với những kẻ mà mới nhìn đã không ưa, vì rất có thể đó sẽ là chồng tương lai của mình, mẹ cục vàng của chúng ta đó nha.Ngồi gần đối diện với anh Tuấn Anh, người con gái được mệnh danh là con lai mang hai dòng máu Việt Ấn với đôi mắt sâu hút hồn, chị Hà mang nét đẹp mà hàng ngàn cuốn văn mẫu cũng không có từ ngữ nào có thể diễn tả nét đẹp đó, chỉ cần nhìn thôi đã thấy toát lên vẻ dịu dàng, thục nữ rồi. Nhưng thực ra chị chỉ là con lai của hai F0 thuần chủng nhiều đời sinh sống tại Hòa Bình chứ chẳng phải lai Ấn hay lai Đài gì cả.Nét đẹp đặc biệt của chị làm người ta dù chỉ nhìn một phút nhưng cũng đủ luyến lưu cả một đời.Ngồi bên cạnh chị Hà, là người chị đại của buôn làng chị Thảo. Gọi là chị đại, ấy nhưng chị lại sở hữu chất giọng vô cùng nhẹ nhàng và truyền cảm. Đúng cho câu nói:“Em là cô gái Bắc Giang,Đảm đang duyên dáng còn dư dịu dàng”Chính cái thật và sự dịu dàng của chị mà tất thảy mọi người trong buôn làng đều yêu quý cô gái nhỏ nhắn này. Không chỉ là sự yêu quý, mà đó còn là sự tôn trọng dành cho những người đã gắn bó với Thái Minh hơn nửa thập kỷ, đã đóng góp một phần công sức cho Thái Minh hôm nay. Nói không ngoa khi Thái Minh chính là ngôi nhà thứ hai của chị và chị cũng chính là một phần của buôn làng Thái Minh này.Ngay đằng sau chị Thảo là nhãn Heviho, và không ai khác, cô gái với chiếc răng khểnh rất duyên chính là chị Ngọc. Có hai sản phẩm về tai mũi họng của buôn làng thì chị Ngọc làm quản lý nhãn của Heviho, nhãn còn lại được quản lý bởi chị Huyền. Cô gái gần trẻ nhất buôn làng. Nhãn Afree ra đời trong bối cảnh dịch Covid đang có những diễn biến vô cùng phức tạp và để lại những hậu quả vô cùng to lớn đối với nước nhà và trên toàn thế giới. Nhãn Afree xuất hiện với sứ mệnh không chỉ giúp chúng ta phòng chống, ngăn ngừa các bệnh do vi khuẩn và virus thông thường trên hệ hô hấp mà còn được kỳ vọng nhiều hơn thế khi có thể xem như một giải pháp giúp chúng ta giảm thiểu khả năng lây lan và dương tính với virus Corona trong đại dịch Covid -19. Chính vì vậy, đây là một sản phẩm ấp ủ nhiều tâm huyết của ban lãnh đạo công ty và toàn thể nhân viên công ty.Bên cạnh việc là quản lý nhãn của nhãn Afree đầy tiềm năng, cô gái tài năng này còn quản lý luôn nhãn X3 Immune, một sản phẩm với thành phần chính từ Xuyên Tâm Liên giúp hỗ trợ tăng cường sức đề kháng. Bộ đôi X3 Immune và Xịt họng Afree chính là bộ đôi vàng không thể thiếu của mỗi con dân Thái Minh trong mùa dịch này. Hi vọng, với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, sự quyết đoán và bản lĩnh, chị Huyền sẽ giúp bộ đôi Afree và X3 Immune đạt được bước tiến mới trên chặng đường hoàn thành sứ mệnh của mình.Gần đây, có một tin rất vui là buôn làng của chúng ta đã phá vỡ lời nguyền “10 tỷ”. Có được sự thành công vang dội này không thể không kể đến sự đóng góp to lớn đến từ nhãn Bình Vị. Nhắc đến sự phát triển của nhãn Bình Vị thì có công không hề nhỏ của người quản lý nhãn là anh Việt. Nếu có một sự so sánh nào đó giữa tướng tá và đường quan lộ thì không có sự so sánh nào hợp lý hơn giữa thân hình anh Việt và sự phát triển của nhãn Bình Vị. Nếu cứ duy trì tướng tá này, chắc chắn nhãn Bình Vị và con đường quan lộ của anh Việt sẽ còn phát triển lớn mạnh hơn nữa trong tương lai.Mọi người đừng nghĩ anh Việt béo nhé, anh Việt không hề béo, anh Việt chỉ sở hữu gương mặt tròn trịa nhìn rất phúc hậu cộng thêm chiếc đầu đinh 3 phân khiến anh càng thêm phần đầy đặn.Nhưng mọi người đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, gương mặt phúc hậu khả ái không đồng nghĩa với hành động mọi người ạ. Anh rất lầm lì, nhưng anh hành động vô cùng chớp nhoáng và mau lẹ, Mỗi tiếng “ú ớ” phát ra trong giờ silent hours thì đã yên vị trong “sổ” của anh. Anh không nói mà anh thực hiện bằng hành động, biệt danh Việt cảnh sát cũng ra đời từ đây. Kể cả già làng mà phạm lỗi anh cũng phải phạt theo đúng quy định, cấm ai có thể lọt khỏi tầm mắt của cảnh sát.Đường quan lộ hanh thông là thế, đường tình duyên cũng thông thoáng không kém phần, thoáng đến mức chưa từng có bóng hồng nào vương lại nơi anh. Đã 27 mùa khoai sọ anh chưa lọ mọ cùng ai kia, mọi người trong buôn làng cũng nhiệt tình giới thiệu cho anh đủ giai nhân mỹ lệ, nhưng không biết có phải do anh kén chọn hay tình duyên chưa đến mà anh không ưng mắt cô nào. Hi vọng, sau bài viết này anh sẽ có được một người nâng khăn sửa túi để bớt cô đơn khi gió đông sắp về.Đấy, nhắc đến chuyện tình duyên mà quên đi chị Vân Anh thì quả thực là một sự thiếu sót to lớn. Nữ thần tình yêu, chuyên gia tình cảm, bà hoàng lãng mạn dáng người mảnh mai không che lấp được một tâm hồn đẹp. Mọi người thường truyền tai nhau về bí quyết để có được thân hình “cò hương” của siêu mẫu là ăn ít, điều đó có thể đúng nhưng chắc chắn không phải nói chị Vân Anh. Bí quyết của chị là chiếc bụng thần kỳ ăn không hề biết béo cộng thêm việc thường xuyên tập luyện thể dục thể thao đều đặn mỗi ngày khiến chị luôn giữ được một vóc dáng mà bao người mơ ước cùng một cơ thể khỏe mạnh. Đó chính là lí do chị và team giành giải nhì trong cuộc thi chinh phục đỉnh Fansipan năm đó.Cũng một cô gái sinh năm 94, sở hữu nét đẹp nhẹ nhàng và vô cùng hòa đồng chị Chiên. Chị còn được biết đến là cô gái thân thiện nhất phòng. Các cụ xưa nói cấm có sai “lắm mối tối nằm không”, mặc dù cũng tham gia hết các khóa đào tạo “chống ế”, “cách chọn chồng” của già làng Thái nhưng chị vẫn đơn bông lẻ chiếc.Năng động, hoạt bát, thân thiện và hay cười là những gì người khác dễ thấy nhất khi lần đầu gặp chị. Nhưng ghi dấu ấn sâu sắc nhất phải kể đến sở thích có phần khác lạ của chị. Chị bị dị ứng với tôm tép, cua đồng nhưng chị có thể ăn được mà đúng ra là mê món King Crabs (gọi vậy cho nó Tây để mọi người không biết nó là cua Hoàng Đế) và Tôm Hùm Alaska. Bỏ qua những điểm đó, thì chị vẫn là cô gái tuyệt vời xứng đáng có nhiều người theo đuổi. Hi vọng buôn làng trong thời gian sắp tới sẽ có cặp đôi mới đơm bông kết nụ, thân càng thêm thân.Mọi người có ai xem phim Phía trước là bầu trời không nhỉ? Mọi người ấn tượng nhất với nhân vật nào? Sau khi bộ phim ra mắt hơn một thập kỷ thì cái tên tự dưng nổi như như cồn dậy sóng các trang mạng xã hội chính là chị Nguyệt thảo mai. Không biết có phải trùng hợp hay không mà buôn làng cũng có một chị Nguyệt “thảo mai”. Nhưng khác hoàn toàn với các tên, chị Nguyệt thảo mai lại là người uy tín và trung thực nhất cái buôn làng này. Thế nên chị được nhận một nhiệm vụ vô cùng cao cả chính là cầm quỹ của cả phòng.Chị là giám đốc tài chính kiêm kế toán trưởng của buôn làng. Chị được mệnh danh là người phụ nữ quyền lực nhất của buôn làng, chị có mặt trong hầu khắp các sự kiện từ thành thị đến nông thôn, từ sân golf đến sân bóng đá… tất thảy mọi hoạt động của buôn làng đều có chị tham gia. Ấy vậy nên chị mới được mọi người yêu quý và tín nhiệm như vậy.Không biết có phải cơ duyên hay không nhưng người ngồi bên cạnh anh Việt cảnh sát lại chính là chị Nguyệt “thảo mai”. Đúng là những cơ quan đầu não thường ở cạnh nhau.Bên tay phải chị Nguyệt là cảnh sát Việt, bên tay trái chị chính là chị Lê Thanh Hằng quản lý nhãn Lohha Trí Não. Ấn tượng với chị ngay từ buổi đầu đi học lớp Từ khóa trước khi vào công ty. Dáng người dong dỏng cao, mái tóc tém đoán chắc chị cũng phải là cô gái cá tính lắm đây. Nhưng khi làm chung công ty mới biết, chị là kiểu bên ngoài hổ báo vậy chứ bên trong Hello Kitty.Chị cũng là quản lý của nhãn có “nhiều đất diễn nhất công ty”. Phòng Marketing hi vọng chị sẽ mang một làn gió mới giúp nhãn Trí Não trở thành một trong những nhãn lớn mạnh của công ty trong thời gian sắp tới.Cô gái cuối cùng của team “đẻ con zai” chính là chị Yến. Dáng người nhỏ bé không thể che lấp được giọng nói đầy nội lực của chị, ta nói cái chất giọng đặc biệt có thể chạm tới 8 quãng tám mà hiếm có ca sĩ nào có thể chạm đến được ấy vậy mà lại ngự trong cơ thể nhỏ bé ấy.Chị mệnh Thổ Lộ Bàng Thổ, nhưng duyên số đưa đẩy khiến chị ngồi cạnh 3 người mệnh Hỏa (chị Chiên Anh Việt chị Hằng), bảo sao bộ đôi Tràng Phục Linh và Plus cứ lớn mạnh không ngừng. Hi vọng rằng vùng đất lành chim đậu cộng với sự nhiệt huyết hết mình của cô gái đầy nội lực này sẽ giúp bộ đôi Tràng Xanh Đỏ của chúng ta sẽ cán những mốc mới chưa từng có trong lịch sử.Người ta hay nói gái một con trông mòn con mắt, chắc chắn là nói chị Hương không sai. Một chồng, một con nhưng body của chị, Ngọc Trinh mà đứng cùng, cũng phải thốt lên “kẻ tám lạng, người nửa cân”.Nếu ai đó hỏi em có sự khác biệt nào khi làm việc tại phòng Marketing Thái Minh? Thì chắc chắn chính là bộ phận mang một cái tên lạ nhưng hóa ra lại quen bộ phận tối ưu hóa. Và cô gái chủ chốt của bộ phận này không ai khác chính là chị Phương Liên. Cô gái yêu màu hồng và ghét sự giả dối nhưng vô cùng mạnh mẽ và quyết đoán.Chị yêu công nghệ và thích tìm tòi, khám phá những cái mới mẻ góp phần không hề nhỏ trong những bước chuyển mình của phòng marketing Thái Minh nói riêng hay của Thái Minh nói chung.Nếu tính theo các bộ phận trên cơ thể từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài thì chúng ta đã đi qua Tóc (Maxxhair), Não bộ (Lohha Trí Não), Mũi Họng (Heviho và Xoang Bách Phục, Afree), Nhũ Đan, Dạ Dày (Bình Vị Thái Minh), Đại Tràng (Tràng Phục Linh và Tràng Phục Linh Plus), Tuyến tiền liệt (Vương Bảo) và đến cuối cùng Hậu môn (Cotripro) thì không thể không kể đến “bộ khung” nâng đỡ tất cả chính là hệ xương khớp và không ai khác chính là anh Lê Công Huy quản lý nhãn Khương Thảo Đan.Ấy cho câu Gái Xuân Mai, trai Yên Thế chàng trai sinh năm 93 tài năng đến từ quê hương Bắc Giang khiến bao người ấn tượng từ cái nhìn đầu tiên. Nhớ ngày đầu khi mới bước chân vào công ty, chỉ nghe mọi người nói về một anh quản lý nhãn Khương là “thánh soi” nên trong đầu em lúc đó chỉ đoán anh còn khá trẻ thôi. Nhưng khi gặp ở ngoài, điều khiến em bất ngờ chính là vẻ ngoài chỉn chu nhìn có vẻ hơi “đa cấp” nhưng lại rất hòa đồng với mọi người và trong công việc thì vô cùng nghiêm túc. Chúc anh và nhãn Khương Thảo Đan sẽ phát triển hơn nữa trong tương lai.Cô gái với đôi mắt một mí vô cùng ấn tượng chị Trang, bước chân ra từ một lớp chuyên Văn nhưng chị lại muốn thử thách mình khi chọn theo học khối tự nhiên ở những năm cấp 3. Bằng ấy năm ngồi trên ghế nhà trường, thỉnh qua hết các lớp chuyên cả toán lẫn văn đã đào tạo nên một cô gái văn võ song toàn. Hi vọng với sự kết hợp ăn ý giữa anh/chị Việt Trang thì nhãn Bình Vị sẽ đạt được những thành công mới, bước tiến mới.Tất cả họ, những con người với nhiều màu sắc khác nhau, những tính cách khác nhau, họ hợp lại với nhau tạo thành những mảnh ghép hoàn hảo mang tên Marketing Thái Minh. Họ chính là GIA ĐÌNH.Kỷ niệm 10 năm Thái Minh, em chia sẻ một chút câu chuyện về buôn làng của mình. Đây là những ấn tượng, những kỷ niệm của em hơn 5 tháng gắn bó cùng đại gia đình Thái Minh. Chúc mừng Thái Minh 10 năm tuổi. Em hi vọng sẽ có nhiều cơ hội như vậy để chúng em được chia sẻ những trải nghiệm, những kỷ niệm vui buồn đã gắn bó cùng với Thái Minh, với gia đình thứ 2 này.Trịnh Thị Loan Trợ lý nhãn

Người mà tôi thấy biết ơn

Thái Minh trong tôi…Người mà tôi thấy biết ơnNếu như để nói về người tôi cảm thấy biết ơn trong tập thể thân yêu này thì một người là không đủ. Ở mỗi bối cảnh khác nhau, sẽ có một người anh, người chị hoặc một người bạn xuất hiện, chỉ bảo cho tôi nhưng điều tôi chưa biết, giúp tôi dần hoàn thiện bản thân mình hơn.Khi mới vào Thái Minh, người tôi cảm thấy biết ơn đầu tiên đó là chị Phượng, chị Phượng là người Sếp đầu tiên của tôi. Tuy chị chỉ lớn hơn tôi 3 tuổi nhưng chị chị rất ra dáng là một người chị cả của phòng, luôn lo lắng cho các em. Chị là một người rất cẩn thận, chu đáo, hết mình vì công việc. Thật may mắn khi vừa chân ướt chân ráo đi làm, tôi đã được chị kèm cặp, dạy bảo, học được từ chị những đức tính đáng quý để giờ đây nó đã thành một thói quen không thể thiếu khi làm việc.Người tôi biết ơn tiếp theo đó là chị Linh. Chị Linh là người đã cho tôi cơ hội được làm công việc mình yêu thích. Từ một nhân viên Sale Online ngày ngày chỉ biết cắm mặt vào gọi điện cho khách hàng trở thành một ABM như hiện tại. Nếu như ngày đó chị không đề xuất cần một ABM cho Vương Bảo thì có thể bây giờ tôi vẫn là một nhân viên CSKH hoặc làm một công việc nào đó. Marketing là niềm ao ước tôi đã ấp ủ từ rất lâu nên đối với tôi, chị như giống như một người mở đường. Tôi rất biết ơn chị. Không chỉ vậy, trong thời gian hai chị em làm việc với nhau, chị luôn để tôi được thỏa sức sáng tạo trong mảng Online, để tôi phát huy được hết khả năng của mình, chị không hề gò bó hay ép buộc nên tôi cảm thấy cực kỳ thoải mái.Tiếp nữa, không thể không nhắc đến chị Liên. Chị xứng đáng được gọi là 1 người thầy đã tạo nền tảng và mảng Google Ads cho tôi. Chị truyền đạt kiến thức cực kỳ tỉ mỉ và hết mình. Đặc biệt chị là một người cực kỳ cẩn thận, từ khi làm việc với chị, giúp tôi có thói quen là khi làm xong một việc nào đó, phải rà soát thật kỹ rồi mới nhấn nút hoàn thành. Cho đến bây giờ, chị làm về mảng tối ưu thì chị vẫn luôn cố gắng hỗ trợ mọi người trong phòng một cách tốt nhất.Tôi muốn tỏ lòng biết ơn của mình đến chị Thảo, người Sếp trực tiếp hiện tại của tôi. Bắt đầu làm việc cùng chị là lúc tôi mới có bầu, cho đến bây giờ tôi đã sinh con được gần 1 tuổi. Chị luôn thấu hiểu cho hoàn cảnh khi bầu bì và con nhỏ của tôi. Nếu như có mười người thì chắc chắn phải đến chín người phát biểu rằng chị là người chăm chỉ nhất phòng, chị lúc nào cũng cần mẫn và tập trung làm việc. Chị luôn muốn có mặt trong tất cả các buổi quay talkshow, quay phóng sự, tư vấn trực tuyến…. vì nếu nhờ đối tác chị sẽ không yên tâm. Tôi luôn cảm thấy ngưỡng mộ chị về khả năng viết bài của chị, tốc độ đẻ bài cực kỳ nhanh nhưng nội dung vẫn rất hay và lôi cuốn. Tuy rất bận bịu nhưng chị vẫn sắp xếp thời gian để hướng dẫn thêm cho tôi về cách viết nội  dung và chỉ bảo tôi rất nhiều trong công việc hiện tại. Tôi rất cảm ơn chị!Anh Ngọc Anh chắc hẳn là một người Sếp quốc dân, luôn tạo cho các em một cảm giác cực kỳ thoải mái, tâm lý và tình cảm. Nhờ anh mà mỗi ngày đi làm tôi cảm thấy công việc nhẹ nhàng hơn rất nhiều.Đặc biệt, tôi muốn gửi lời biết ơn sâu sắc đến Ban Giám Đốc đã tạo nên một tập thể Thái Minh đoàn kết, vững mạnh, giúp tôi được làm việc trong một môi trường tuyệt vời như hiện tại. Tôi có thể chắc chắn rằng cho đến bây giờ, Thái Minh là công ty có nhân viên gắn bó lâu dài vì văn hóa doanh nghiệp chứ không chỉ vì thu nhập.Cuối cùng, tôi xin gửi lời yêu thương tới tất cả mọi người. Chúc Thái Minh của chúng ta luôn luôn vững mạnh!Nguyễn Thị Thu Hiền ABM

Tôi yêu Thái Minh vì…

Thái Minh điều em thích có lẽ là những buổi đào tạo thay đổi bản thân, nhưng buổi cả phòng cùng ngồi lại chia sẻ với nhau về ý tưởng phát triển. Để mà nói tại sao em lại thích nhất điều này thì chắc phải kể một câu chuyện khá dài. Bắt đầu từ những ấn tượng tiêu cực của em những ngày đầu em vào Thái Minh.Em còn nhớ những ngày đầu tiên vào làm việc tại phòng Marketing em có rất nhiều suy nghĩ mông lung, tiêu cực. Có lẽ do bối cảnh hiện lúc đó nó khác với bối cảnh ở các môi trường mà em đã đi qua. Ở công ty cũ, đa số phòng Marketing là ăn mặc là lượt. Dù là người hướng nội hay hướng ngoại thì họ cũng rất tự tin giao tiếp. Nhưng bối cảnh khi mới vào phòng Marketing Thái Minh hiện ra với em là mọi người khá là điểm đạm, ăn mặc cũng không màu mè hoa hòe hoa thị. Thời điểm em đi làm lại đúng là tháng 10, bắt đầu vào mùa cao điểm nên ai cũng bận bịu, gương mặt cau có. Và em có ngay suy nghĩ liệu mình có bị thụt lùi khi ở một nơi như thế này không? Liệu có học hỏi được gì không? Có đáng để cống hiến không?Em nghĩ lúc đó em có suy nghĩ như thế này bởi lẽ em tự nhận mình là người thích những buổi chia sẻ và thích trau dồi kiến thức bản thân. Đồng thời các công ty trước đó em đi làm có chỉ tiêu về số giờ học tập cũng như có đánh giá sự thay đổi của bản thân sau một chu kì học tập. Mỗi năm phải đù 52 giờ học, không đủ giờ học khỏi nhận lương thưởng.Nhưng quả thật, phải có sự khác biệt thì mới đi đến được những mục tiêu khác biệt so với bao doanh nghiệp khác. Phải chăng vì những buổi đào tạo ở Thái Minh rất khác nên phong cách của phòng Marketing cũng rất khác. Ở Thái Minh, những buổi học không phải là những buổi đào tạo quy trình đơn thuần mà là những chia sẻ về việc chuyển hóa bản thân, việc tập làm quản lý hay khóa người ảnh hưởng. Thực sự khi học xong nhưng khóa này em mới thấy rằng chắc mình có nhiều may mắn lắm mới vào được môi trường có nhiều điều hay như thế này.Đơn cư chỉ cần qua khóa người chuyển hóa là em thấy môi trường ở Thái Minh thay đổi hẳn. Tâm lý giữ Integrity và coi mình là gốc rễ giúp cho mọi người tin tưởng lẫn nhau, không có sự so đo, hiếm khi thấy có sự đố kỵ. Hay nhờ khóa người chuyển khóa em thấy được những người đã tìm được điều lý tưởng cho bản thân, tìm được thứ mà mình hằng mong muốn nhờ thuyết ba con nhím. Quả thực, những kiến thức này em nghĩ khó có thể bỏ tiền để học được. Mà dù có học được thì cũng khó mà tìm được một môi trường mà mọi người cùng hiểu nó, nằm nó trong tay và cùng sống trong nó. Đó là điều mà em cảm thấy vô cùng trân quý.Em cũng thấy những điều tưởng chừng như rất cao siêu nhưng lại rất thực tiễn. Áp dụng nó vào công việc rất hay mà đem nó về gia đình cũng rất tuyệt vời. Nhờ vào Thái Minh và được học tập trong môi trường này mà em biết rằng “thực tại” mới là điều quý giá nhất. Hãy sống và để tâm 100% vào thực tại. Đừng quá mộng tưởng vào tương lại hay sống vì quá khứ. Sống ở thực tại là đôi khi mình chỉ cần thay đổi những điều rất nhỏ nhưng cũng đem lại những giá trị rất lớn. Như với em đơn giản là việc buổi tối không cắm đầu vào điện thoại hay máy tính nữa mà hãy đặt nó xuống khi được vợ, được con hỏi chuyện. Tập trung hơn vào những câu hỏi tưởng như ngốc ngếch của con gái. Tập trung vào những câu chuyện mà mình đang tham gia vào. Chỉ cần làm như vậy thôi mà từ khi vào Thái Minh em thấy cuộc sống của em khác đi rất nhiều, từ công việc, đến cuộc sống trong gia đình. Mọi thứ đều trở lên tốt đẹp hơn.Nếu đứng ở ngoài nhìn vào hoặc một phiên bản trong quá khứ của em nhìn lại thì có lẽ sẽ không thể tưởng tượng được mình đã thay đổi rất nhiều trong hai năm vừa qua. Có lẽ, sự thay đổi đó bằng cả 20 năm gộp lại. Sống có trách nhiệm hơn, biết ra quyết định và xây dựng những thứ xung quanh mình tốt đẹp lên.Lúc viết ra bài viết này, có lẽ cũng là một phút cho em nhìn lại và tự thưởng cho bản thân bằng một niềm vui nho nhỏ vì đã thấy rằng mình đã quyết định đúng đắn khi gắn bó với môi trường này. Đã cống hiến những năm thanh xuân tại đây. Đã làm những điều mình cho là đúng. Chắc nếu có ai hỏi em rằng ở ngành Dược nên làm Marketing tại đâu thì em sẽ chỉ ngay đến Thái Minh để phỏng vấn và chia sẻ với họ rằng Thái Minh nơi đáng sống, đáng cống hiến chất xám của mình.Em cũng phải cảm ơn Anh Thái, người mà tâm huyết nhất với việc phát triển nhân sự, dốc tâm vì những buổi học cho nhân viên của mình. Sự ảnh hưởng của anh không chỉ lên nhân viên mà còn lên cả những người xung quanh của em. Vì lâu lâu em lại kể môi trường em đang đi làm tốt như thế nào. Từ đó cũng có kha khá người theo dõi facebook anh. Cũng nhờ anh mà những người thân của em cũng dần chuyển hóa. Em cũng muốn cảm ơn anh Ngọc Anh vì đã luôn là một người sếp gần gũi với nhân viên. Chắc chỉ có anh mới làm lên được một phòng marketing xanh ngọc như hiện tại. Em cũng cảm ơn chị Nga, anh Hiếu, anh Khánh mặc dù không phải lúc nào cũng ở gần gặn nhưng lại là nơi để em lâu lâu xin những ý kiến tư vấn đầy hữu ích.Cảm ơn các anh chị, cảm ơn phòng Marketing Thái Minh. Mọi người thực sự cho em cảm giác đây là ngôi nhà thứ hai của mình.Lê Công Huy Quản lý nhãn